Showing posts with label cuộc sống. Show all posts
Showing posts with label cuộc sống. Show all posts

TAY NẮM, TAY BUÔNG


Sau tất cả bạn sẽ nhận ra rằng phải có những ngày hạnh phúc để khi chia xa mới thấy mất nhau đau thế nào, phải có những vấp ngã để thấy giá trị của thành công và phải có những ngày tay trong tay mới biết buông ra khó thể nào. Đôi khi, buông tay không phải là đau, buông tay là để sống hạnh phúc hơn.



Tay nắm, là khi chờ đợi một người, dù tuyệt vọng vẫn đợi, dù cuối đường vẫn trông…

Tay nắm, là khi ở ngay bên cạnh, không cần nói điều gì ngọt ngào mà vẫn biết trong lòng có nhau…

Tay buông, là khi nhận ra trái tim cũng có những lý lẽ riêng của nó, cố chấp níu kéo chỉ khiến tổn thương cứ trượt dài…

Tay buông, là một buổi sáng thức dậy thấy lòng nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, rằng hết yêu là hết yêu, rằng chấp nhận chia xa, buông bỏ một bàn tay ấm sẽ tốt cho ta, cho người…

Vòng xoáy cuộc đời đưa con người ta đi qua không biết bao nhiêu thăng trầm, vất vả, vượt qua không biết bao nhiêu là thử thách chông gai, phải đối mặt với muôn vàn nghịch lý chuyện đời. Đôi khi để tồn tại ta phải học cách nuốt những giọt nước mắt vào trong lòng mà nở một nụ cười trên môi. Ta vui vẻ chào đón nhau rồi thanh thản, nhẹ nhõm khi tạm biệt, chia ly. Và không phải cứ nắm lấy là hạnh phúc - mà đôi khi buông tay lại chính là chìa khóa mở toang hạnh phúc thật sự.

Khi ta muốn được yêu...hãy buông bỏ sự ích kỉ.

Trong tình yêu không tồn tại bốn chữ " ích kỉ và độc chiếm". Bởi lẽ lòng ích kỉ là nguyên nhân gây ra sự đố kị, hờn ghen và than trách rồi cuối cùng cũng sẽ dẫn đến sự chia ly và tổn thương cho cả hai phía. Nếu thực sự là yêu thương thì sẽ luôn trở về bên nhau mà thôi, hãy nhớ rằng cách nhanh nhất để đánh mất một yêu thương là cố nắm chặt lấy nó bên mình và cách nhẹ nhàng nhất để có được nó là hãy chắp thêm đôi cánh tự do.

Khi ta muốn lãng quên...hãy buông bỏ thói quen.

Khi ta cho một ai đó bước vào cuộc sống của mình cũng là lúc ta phải làm quen với những chông chênh, lạc lõng và tiếc nuối. Muốn lãng quên một người không phải là ngày ngày nhắc nhở bản thân không được nghĩ tới, không được tới những nơi đã từng đến cùng nhau. Đó không phải cách tốt nhất để quên đi hình bóng đã cũng ta tạo lên những thói quen khi còn kề cạnh. Biết rằng sẽ rất khó để lập trình cho mình những thói quen mới nhưng không có gì là không thể. Vậy nên nếu muốn lãng quên, bạn hãy học cách buông những thói quen đã thuộc về quá khứ, an nhiên với thực tại và sẵn sàng cho tương lai.

Và cuối cùng khi ta muốn nắm lấy...hãy học cách buông tay.

Ai trong cuộc sống này cũng đều nhắm chung cho mình một đích điểm: thành công, hạnh phúc và bình yên. Nhưng mỗi người đều có cho riêng mình những sự lựa chọn riêng, hướng đi riêng và trên con đường đó luôn đầy rẫy những chông gai, thử thách. Vì vậy trước khi muốn nắm tay một ai đó ta hãy học cách buông tay một ai kia, ai rồi cũng khác và cũng sẽ có cho mình một tình yêu đích thực.

Sau tất cả bạn sẽ nhận ra rằng phải có những ngày hạnh phúc để khi chia xa mới thấy mất nhau đau thế nào, phải có những vấp ngã để thấy giá trị của thành công và phải có những ngày tay trong tay mới biết buông ra khó thể nào. Đừng bước đi theo mũi tên của trái tim, hãy biết dừng lại và lắng nghe lý trí lên tiếng... Đôi khi, buông tay không phải là đau, buông tay là để sống hạnh phúc hơn.

CHÚNG TA HÍT THỞ HẰNG NGÀY KHÔNG PHẢI ĐỂ ĐAU, MÀ LÀ ĐỂ SỐNG!


Này em! Người con gái mang đôi mắt buồn....

Nghe này, đừng tự dằn vặt mình nữa, mục đích của việc em, tôi, chúng ta hít thở hằng ngày không phải để đau, mà là để sống, sống đúng nghĩa em à!.

Em đã rất kiên cường, giỏi lắm cô gái, nhưng hãy nhớ đau nốt hôm nay thôi nhé! ngày mai hãy cười như em vẫn thường làm. Đau cứ việc khóc, đau vì một người không sai, nhưng em biết không? chúng ta khóc và đau trong khi trong tim người đó hoàn toàn không có thứ cảm xúc dằn vặt ngược lại, một chút cũng không...thì lại vô cùng ngớ ngẩn.

Em nhìn xem, anh ta đang sống tốt, nụ cười trên môi chẳng thể giấu nổi. Tôi đã từng rất đau, cảm giác một người đã từng yêu mình hơn bất cứ ai trên đời bỗng nhiên quay phắt một cái, hóa xa lạ. Hụt hẫng và đau lắm. Cảm giác như vừa ngủ một giấc dài, thức dậy mọi thứ cũng hóa hư không....Tình yêu vốn dĩ là vậy mà, đều là những giấc mộng dài, nếu em muốn không bao giờ phải đau thì tốt nhất đừng thức dậy, nhưng thà đau một lần rồi thôi, còn hơn tự huyễn hoặc mình về thứ tình cảm không bao giờ tồn tại. Sống mà như độc hoạt vậy, đáng thương lắm em có biết không?

Tôi đã gặp một vài người như em, ngay cả chính bản thân tôi cũng đã từng như thế. Nhưng tôi vẫn sông tốt, chẳng ai vì thất tình mà chết đâu em à, trừ khi em chọn cách ngu ngốc nhất. Tôi tin em sẽ không làm như thê, em kiên cường lắm mà...

Nào đứng dậy phủi đi lớp bụi kí ước bám xung quanh, lau đi giọt nước mắt ở má...nhặt lại những mảnh ghép của trái tim dưới đất, khâu lại đi. Dù có để lại sẹo thì cũng phải nguyên vẹn chứ! Ngoài kia đâu chỉ mình cậu ta là đàn ông, biết bao nhiêu người trên đời sẽ bước qua đời em. Hãy nhớ lấy, mỗi người rồi sẽ tan biến khỏi em, và em cũng vậy, rồi một ngày nào đó em cũng sẽ bước qua một cuộc đời của ai đó, không nhất thiết là người em thương. Tôi cũng không phải là ngoại lệ, đến một ngày nào đó tôi và em sẽ không còn kể cho nhau những vụn vặt thường nhật nữa.

Nhưng đừng buồn, cũng đừng khóc, chỉ là chuyện thường tình thôi em à! Tin tôi đi, rồi sẽ có một người đau như em đang đau vậy, vì em mà khóc như em đang khóc vì anh ta vậy...! Tôi biết em đang đặt ra rất nhiều câu hỏi. Anh ta đang nghĩ gì? Anh ta còn chút nhơ thương dành cho mình không? Anh ta có vì mình mà khóc không? anh ta, anh ta, anh ta? Hàng ngàn câu hỏi mà em muốn có câu trả lời, nhưng đối với anh ta và những người xung quanh mà nói nó chỉ mang tính chất tu từ thôi! không hơn không kém!

Tỉnh táo lại đi em! Người ta vốn dĩ hết yêu em rồi, nhưng vậy thì đã sao. Là anh ta không biết trân trọng chứ đâu phải lỗi do em chứ. Đứng dậy nào, em phải thật đẹp, chẳng phải sao? Đau hay không đau là ở tim em mà ra, cột lại mái tóc lòa xòa đó và bước đi kiêu hãnh như em đã từng nào, cô gái!
Dù sao cũng đừng như tôi... moi móc chuyện cũ ra rồi tự dằn vặt bản thân nhé em!

Những thứ đã gọi là đầu tiên đều là quá khứ. Hơn nữa lại là quá khứ buồn...như men rượu càng nhác càng dễ chánh choáng....cuối cùng cũng đều là chấp niệm trong lòng tự taọ mà thành, buông được thì nên buông... nhớ!

HẠNH PHÚC

Ánh sáng của một ngày mới len lỏi qua khe cửa sổ khẽ đánh thức nó. Một ánh sáng yếu ớt xuyên chiếu khắp căn nhà, chắc giờ này mẹ đã đi chợ nên khép cửa nhà mới tối thế. Nó lờ mờ động đậy, nhớ ra cái gì đó nó đưa tay lên trước rồi lại rờ lên mặt. Ừ, mấy cái mẩn đỏ vẫn còn, khuôn mặt nó nhám xàm.
Lần mò trong ánh sáng yếu ớt được góp nhặt từ những tia nắng len lỏi qua khe cửa, kéo học tủ ra, nó cất tất cả sách vở, tài liệu vào trong, rồi ngước nhìn hồ sơ nhập học đặt ở trên bàn, nó cất vào trong luôn, khóa chúng lại. Một cái gì đó buồn lắm trong mắt nó...Rồi lẳng lặng đến bàn trang điểm. Đêm qua nó không ngủ được, khóc suốt đêm gần sáng mới thiếp đi được một lát. Đôi mắt sưng húp lại, khuôn mặt đầy những mẩn đỏ và khắp tay chân thì những mảng đỏ lớn hình thành bong tróc ra mấy cái vẩy trắng. Trông nó xơ xác và tiều tụy đến thảm hạị. Nó nhìn thấy hình ảnh ấy trong gương và nước mắt cũng chỉ chực có thế mà trào ra, nó òa lên khóc nức nở...
Nó - đứa con gái lớn lên với những gì hoàn mĩ nhất, là con gái miền biển thế mà nó lại sở hữu ngay một nước da trắng ngần, gương mặt nhìn tựa búp bê, đôi mắt tròn long lanh, mỗi khi cười cái răng khểnh lộ ra nhìn rất duyên. Ai cũng bảo nó càng lớn càng xinh, xinh vì nụ cười ngây thơ mà tỏa nắng, nụ cười cho cả nó và mọi người thấy nét hồn nhiên yêu đời. Bao chàng thích nó, tim rộn lên mỗi độ thấy nó cười. Lại là con út trong gia đình khá giả nên nó được học hành đầy đủ, sự chăm chỉ cộng với trí thông minh trời phú nên nó luôn vào top đầu. Như bao người có ước mơ, nó đã từng nghĩ sau này sẽ khoác lên mình tấm áo blouse trắng để như những thiên thần mang đến hạnh phúc cho những người cần đến sự cứu giúp từ một bác sĩ, ước mơ ấy khiến nó nổ lực từng ngày để đậu được vào trường Đại học y dược với số điểm ngất ngưỡng. Và tất cả sẽ không phải là đã từng nếu ngày ấy không đến. Ngày nó nhận được giấy báo nhập học cũng là ngày nó biết mình mang trong mình căn bệnh quái ác. Tim chết lặn khi nghe bác sĩ bảo rằng nó mãi mãi phải sống chung với thuốc vì sẽ chẳng bao giờ căn bệnh xa lạ ấy dứt ra khỏi người nó. Như một trò đùa nghiệt ngã mà tạo hóa ập xuống nó ở với cái tuổi mười tám- cái tuổi đẹp nhất đời người. Bệnh vẩy nến...
***
Tiếng cửa sắt kêu ken két cũng hé mở cho ánh sáng tràn vào nhà, với tay lấy tấm màn cửa buộc lại cho gió khỏi thổi tung, anh bước vào, tiến lại góc nhà chỗ nó ngồi :
- Em lại khóc nữa rồi, My ơi. Cố lên em, rồi sẽ qua thôi mà. Anh bảo rồi lấy tay ôm chầm nó.
Tiếng bước chân chậm chạp ngoài sân, mẹ nó về. Anh bước ra trước cửa, đưa tay xách hộ mẹ nó cái giỏ đồ đi chợ về và khẽ :
- Chào bác, bác mới về.
- Mới qua hả con, dạo này phiền con quá. Mẹ nó bảo rồi khẽ đưa mắt nhìn vào nhà xem nó nói tiếp: - Con My hôm nay lại khóc nữa hả con?
Anh dạ một tiếng nhỏ trả lời, buồn thiu . Mẹ nó quay lại nhìn nó qua khung cửa lần nữa rồi mắt bà nhìn xa xăm cho một nỗi buồn ngự trị
Cả tháng nay ngày nào cũng thế, mẹ và anh thay nhau trông nom nó. Anh là người yêu của nó, nó gặp anh trong một trại hè do tỉnh đoàn tổ chức, gương mặt thanh tú, vui tính và thông minh anh gây một tiếng sét mạnh trong tim nó và tình yêu đầu chớm nở từ đấy.
***
3 tháng trôi qua dài lê thê với nó, mấy cái vẩy trắng nổi lên mỗi lúc một nhiều dần trên da. Ngày cứ ba bận thuốc nó phải uống ấy thế mà vẫn không thuyên giảm tí nào, những cơn ngứa hành hạ nó phải gãi đến chảy máu. Nó không sống mà chỉ tồn tại. Thu mình lại trong cái thế giới riêng của nó- cái thế giới chỉ còn là nỗi buồn và nước mắt. Nó sốc lắm, không còn nói cười như trước. Những đêm dài mất ngủ nước mắt trào ra, rồi những giấc mơ ngày xưa cứ thế hiện về với những tiếng nấc. Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc nơi đâu?
Một ngày, tiếng ti vi do ba mở phát ra lọt vào phòng nó. Chắc ba lại ngủ quên nên không tắt ti vi rồi. Nó bật dậy tay với lấy cái điều khiển ti vi định bấm tắt nhưng rồi ngẩng người, nó nhìn châm châm vào màn hình. Những hình ảnh của một người đàn ông khỏe mạnh hiện lên trong màn hình, một phóng sự ngắn của đài VTV3 nói về nghị lực vượt lên trên số phận, người đàn ông ấy là một bệnh nhân bị ung thư máu, bác sĩ đã chẩn đoán ông ấy chẳng còn có thể sống được bao lâu nữa. Nhưng rồi với ý chí của một người lính, tình yêu cuộc sống, nỗ lực của người vợ để giúp chồng thoát ra khỏi bóng đen của bệnh tật, nụ cười và lòng lạc quan, ông ấy đã thoát ra được cái trớ trêu của số phận và lại là một người khỏe mạnh bên vợ và những đứa con thân yêu. Nó đứng sững người coi hết phóng sự ấy.Rồi nó nhìn lại nó, nó bệnh nhưng nó vẫn có thể sống tiếp mà. Một tia sáng vừa lóe lên trong đầu nó, có cái gì vừa vỡ ra.
***
Những ngày tháng 11, trời chiều trở nên lạnh cho nên việc nó mặc nhiều áo và che kín người cũng sẽ không ai để ý là mấy. Biển vắng, đã lâu rồi nó không ra lại nơi đây, đi dọc bờ biển nhìn những con sóng vỗ lòng nó yên tĩnh lạ. Chợt hình ảnh lúc trưa hiện ra trong đầu, nó thấy mẹ gọi cho dì và khóc, lần đầu tiên nó thấy mẹ khóc sau mười tám năm nó sống trên đời. Nép bên bức tường, tiếng mẹ thì thào kể với dì nó bệnh, mẹ bảo mẹ thương nó quá, ước gì bà bệnh thế cho nó. Giọt nước mắt của mẹ mà lần đầu nó thấy đó làm nó xót xa quá, hình như mẹ già hơn, giờ nó mới nhận ra tóc mẹ đã điểm sợi bạc, tay mẹ cũng chai đi vì nó, vì năm tháng thanh xuân mẹ dành trọn cho gia đình. Lần đầu tiên trong đời nó thấy yêu mẹ đến thế và hình như tới giờ thì nó mới cảm nhận được hơi ấm của tình thân mà từ rất lâu rồi nó luôn tìm kiếm trong thèm khát. Ôi! Nó yêu mẹ quá, yêu gia đình này quá. Một cơn gió nhẹ từ ngoài xa thổi vào, mát lạnh bỗng làm nó nhớ tới người đàn ông trong phóng sự nó xem mấy hôm trước... Biển ngoài khơi xanh lắm, tiếng sóng rì rào vỗ về cho màn đem buông.
- Anh tìm em mãi, thì ra em ở đây. Tiếng anh cất lên phía sau nhẹ vỗ vào vai nó: Sao ra đây mà không bảo, anh dẫn đi.
- Dạ... tại em muốn đi dạo nghe xem sóng biển nói gì với em. Nó thì thào trả lời.
Anh nhìn nó, xen những ngón tay anh vào tay nó, nắm chặt:
- Dù sau này em như thế nào anh vẫn mãi bên em, My à, cố lên em, sẽ qua mà. Hãy sống là em của ngày xưa, cầu vồng luôn xuất hiện sau những cơn mưa.
Màn đêm lên với những ngôi sao lắp đầy. Hai cái bóng đi tựa vào nhau, hình như đứa con gái đã cười.
Tối đó, điện thoại anh nhận được tin nhắn: Anh à, ngày mai em sẽ vui, cầu vòng luôn lên sau những cơn mưa anh nhỉ? Kèm theo là một cái mặt cười rạng rỡ.
Một người mẹ hết lòng thương yêu nó dù chưa bao giờ nói ra, một người con trai luôn ở bên lo lắng cho nó. Có lẽ, giờ nó mới nhận ra tất cả, nó đã quá ngủ mê trong cái bóng tối của yếu đuối quá lâu. Chưa quá muộn để thực hiện.Giờ nó nên thức dậy thôi. Ngày mai, nó sẽ học trở lại. Nó ra phòng khách ôm chầm mẹ làm mẹ cũng bất ngờ: Mẹ à, ngủ ngon nhé, con yêu mẹ.
Nó đã có câu trả lời, thì ra hạnh phúc vẫn mãi luôn bên cạnh nó, khi nó tìm được chính con người mình. Một giấc ngủ thật ngon, trong mơ nó mỉm cười, rồi sẽ qua hết, phải không?

MỖI CHÚNG TA CHỈ CÓ MỘT CUỘC ĐỜI ĐỂ CÓ GẮNG ...!


Là những ngày mặt trời mọc lên rất bình thường, mà con người, là những - tôi, những - bạn lại vùi mình trong một nỗi buồn vô cớ. Nỗi buồn cứ lẳng lặng gặm nhắm từng thớ da thịt. Đau và bỏng rát! Không một thứ thuốc nào có thể làm dịu đi nỗi đau âm ỉ đó. Cũng không một ai san sẻ cả. Chính bản, chính tôi sẽ tự mình ôm lấy mà nâng niu một nỗi buồn không có lối thoát.

Là những ngày mà chúng ta cảm thấy "Cả thế giới đang chống lại mình.". Một Sài Gòn vội vã lúc nắng lúc mưa hay một Hà Nội đang vào mùa rét mướt. Tất cả như mang bạn đến với một nơi hoang vu khác. Bạn cô đơn? Tôi cô đơn? Hay chúng ta đang là những kẻ cô độc cùng đồng hành? Nắm tay nhau đưa nhau đi đến nơi không còn mệt nhoài, không ưu lo hay muộn phiền.
Là những ngày mà chúng ta cảm thấy mọi thứ tồn tại trên đời này thật vô nghĩa biết mấy. Tất tần tật đều thật chán ngắt. Không ai hiểu, không điều gì cần làm. Những giây phút ấy cứ dày vò chính ta, khiến ta mông lung về cuộc sống, về sự tồn tại. Bản thân sẽ tự hỏi rằng nên bắt đầu lại từ đâu sau bao nhiêu vất vả, bao nhiêu đơn côi mà không một ai bên cạnh?
Cuộc sống luôn là như vậy. Sẽ có những nốt trầm đến đau lòng. Khiến người ta khắc khoải chờ mong một ai đó đến bên cùng vượt qua những giây phút khó khăn trong đời. Để chúng ta thấy được những lúc có ai đó bên cạnh thật tốt biết bao. Rằng chúng ta hãy yêu lấy đời, yêu lấy người, từ đó sẽ yêu lấy mình.
Và rồi một ngày kia, khi bạn trông thấy bình minh bỗng nhiên đẹp hơn mọi khi. Trái Đất vẫn không ngừng xoay chuyển. Cả tôi, cả bạn, sẽ nhận thấy bên đời mình vẫn còn bao nhiêu bàn tay sẵn sàng dang ra đón chào. Rằng ngày mai bạn sẽ thật bận rộn với bao nhiêu công việc tốt cho đời, tốt cho người. Rằng chúng ta nên trân trọng những gì đang tồn tại. Những yêu, những thương, những nhớ nhung, những dỗi hờn khiến cho đời ta thôi tẻ nhạt. Yêu cả những cô đơn. Khi cô đơn bạn sẽ thấy bạn cần ai. Khi cô đơn bạn sẽ thấy ai bên bạn. Khi cô đơn bạn sẽ nâng niu bao nhiêu thời khắc hạnh phúc trong đời.
Mỗi chúng ta chỉ có một cuộc đời để cố gắng, một trái tim để yêu và một ngày mai để hi vọng.
Tin tôi "Ngày nắng sẽ là ngày mai."

NHỎ BỌ CẠP


Những cơn mưa phùn lại kéo đến bất chợt, không khí lạnh tỏa về khắp nơi, vậy là đông đã đến thật rồi, nhỏ Hy rúc vào trong chiếc chăn ấm, định bụng ngủ thêm 5 phút nữa thôi rồi sẽ dậy đi học. Vậy mà chưa kịp thực hiện ý đồ đó, chiếc điện thoại đã vang lên bài hát quen thuộc: "I found the way you let you leave.. I never really had it coming. I can't believe the sigh of you. I want you to stay away from my heart...". Nó khó chịu đưa tay ra vồ lấy chiếc điện thoại rồi trả lời bằng giọng ngái ngủ:
- Alo.
Lập tức phía bên kia liền tuôn ngay một tràng:
- Ê nhỏ, cái giọng khàn khàn vậy là biết còn đang ngủ nướng rồi, có biết mấy giờ rồi không hã, dậy mau lên !!! Tí anh qua chở đi học đó, lề mề là coi chừng.

Không để nhỏ đáp lời, phía bên kia đã cúp máy mất. Khỏi nói nó cũng biết là ai rồi. Mùa đông mới đến cách đây có 1 tuần mà nhỏ đã đi trễ tận 3 lần, không nhờ Phan 4 hôm nay điện thoại qua gọi nó dậy chắc nó đã được xếp hạng đầu trường về số lần đi trễ đạt kỉ lục nhiều nhất rồi. Kêu nó dậy chưa chắc ổn, Phan phải dùng đến mưu kế qua tận nhà đón nó thì mới yên tâm đưa nó đến trường được. Gia đình nhà Phan với nhà nó thân nhau từ hồi cả ba mẹ chúng còn học đại học. Mỗi nhà có mỗi 1 đứa con trai và 1 đứa con gái nên 2 bên coi con nhau như con ruột. Phan hơn Hy tận 3 tuổi, 2 đứa lại chơi với nhau từ bé nên thân nhau như 2 anh em ruột vậy.
15 phút sau, nó đã yên vị ngồi sau chiếc cup màu xanh dương để Phan đèo tới trường rồi. Trên con đường còn ướt nước sau trận mưa đêm mới dứt, Phan chợt hỏi:
- Ê nhỏ ...
- Hử ???
- Đông đến rồi kìa.
- Ơ ai không biết. Mà sao.
- Hình như mùa đông là mùa của cung Bọ Cạp hả ?
- Eo, anh bữa nay cũng quan tâm đến cung hoàng đạo rồi à – Hy ngạc nhiên.
- Ừ thì do anh bị nhiễm của em ấy, cạp cạp suốt ngày. – Phan chọc.
- Nè, em là cung Bọ Cạp, một khi anh đã đụng đến tự ái và lòng tự trọng của em thì....
Không đợi nó nói hết câu, Phan đã vội ngắt lời:
- Rồi rồi nhớ rồi, khổ lắm, có câu đó nói mãi thôi.
Nhỏ Hy bị ghiền Horoscope từ năm lớp 9. Chuyện bắt đầu vào một ngày đẹp trời nọ, nhỏ vô tình tra tử vi tuần mới của cung Bọ Cạp – cung hoàng đạo của nhỏ – thì thấy có nói rằng tuần này nhỏ sẽ lượm được tiền. Vậy là y như rằng, mấy ngày sau nhỏ nhặt được 100k ngay khi đang ngông nghênh đi trên phố. Kể từ đó, ngày nào nhỏ cũng lên mạng ngồi tra tử vi tuần, rồi cả tử vi tháng, xem tướng số, chuẩn đoán đủ các thứ về cung Bọ Cạp. Suốt ngày, nó cứ lải nhải bên tai Phan mãi, nào là: "Nghe nói những ai thuộc cung Bọ Cạp thường có đôi mắt hút hồn, anh nhìn thử vào mắt em xem có gì đặc biệt không nè *chớp chớp*". Hay là: " Cung Bọ Cạp thường hay lạnh lùng với tàn độc, từ nay trở đi em sẽ lạnh lùng với anh 1 tí cho anh khỏi bắt nạt em nữa." ... Và đáp lại những câu nói đó của nó là một cái cốc đầu và tràng cười đùa của Phan. Phan không hề ý kiến gì trước những câu nói ngô nghê của nó, mà chỉ thấy nó thú vị quá chừng. Nhưng cái thú vị đó đã bị dập tắt ngay khi vào một ngày trời nắng đẹp năm ngoái, nhỏ Hy đã lơ ngơ mà phát ngôn rằng:
- Em mới đọc được một thứ cực kì hay ho đó là cung Bọ Cạp chỉ hợp đôi với những cung Song Ngư hoặc Cự Giải thôi. Anh là cung Ma Kết hã, hèn gì toàn bắt nạt em thôi.
Phan không cốc đầu nó như mọi khi nữa, thay vào đó là sự im lặng và nét thoáng buồn hiện lên trên gương mặt anh.
***
- Tử vi tuần này có nói rằng khoảng thời gian này sẽ thích hợp cho cung Bọ Cạp tiến triển trong việc tình cảm và hợp lí cho việc hẹn hò. – Nhỏ Hy nhe răng cười.
- Lo học hành đi, yêu đương gì giờ này, hư anh méc mẹ em giờ. Mà sắp đến giờ học thêm rồi kìa, mau leo lên xe anh chở tới lớp.
Vậy là nhỏ lại ngồi trên xe Phan và ba la bô lô đủ các thứ.
Hôm nay lớp học thêm anh văn của nhỏ Hy có học sinh mới. Là Minh, cậu bạn mới chuyển trường đến và học lớp 12A1- cạnh lớp nhỏ, còn giờ thì học chung lớp học thêm với nhỏ. Chuyện sẽ chẳng là gì nếu như hôm đó cô giáo không bắt cậu bạn này phải đứng trước lớp và giới thiệu tên cậu bằng tiếng anh. Và rồi cả lớp đã được một tràng cười no bụng nhờ cái thứ tiếng địa phương đặc sệt của cậu – tiếng Huế:
- Hệ lô e ve ry bọ đỳ. Mai nem is Minh. Ạm sịt tin dze ầu. Ạm phờ rôm Huệ xi ty. Ạm sờ tiu đi ẹt Hoàng Hoa Thạm hai sờ cun. ( Hello everybody. My name is Minh. I'm 16 years old. I'm from Hue City. I'm study at Hoang Hoa Tham High School.)
Nhỏ Hy cười tít cả mắt, nó nhìn Minh không ngừng, cậu bạn cũng cao to dễ thương ra phết. Đã vậy lại còn được xếp ngồi ngay cạnh nhỏ, thế là 2 đứa bắt đầu quen nhau từ đó. Mới học chung được 4 buổi, nó đã vội lên facebook tìm ních cậu bạn để add friend. Trang cá nhân của cậu ấy tràn ngập vô vàn nào là hình ảnh và video với mấy trăm lượt thích và bình luận nhiều vô số kể. Nó tò mò kích chuột thử vào cái video mới đăng cách đây ba tháng với tựa đề: "Hát tạm biệt chia tay lớp lần cuối." Trong video, một cậu nhóc mặc áo pull quần lửng, tay cầm đàn ghi ta vừa đàn vừa hát bài See You Again. Phát âm bài hát cực kì chuẩn, không hề giống như lời giới thiệu của Minh ngày đầu đi học tí nào. Càng thú vị hơn khi nhỏ phát hiện ra là Minh thuộc cung Cự Giải – cung mà có chỉ số đánh giá hợp với cung Bọ Cạp là 100/100. Vậy là nó đổ Minh ngay từ đó. Lần này là nó siêng năng hẳn, nó hối thúc Phan đến sớm để đón nó đi học thêm chứ không phải lề mề khiến Phan phải nhắc như mọi lần nữa. Phan cũng ngạc nhiên không kém:
- Ô, hèn gì dạo này trời ngừng mưa hẳn nhỉ.
Nó lườm Phan một phát rồi nhanh nhẹn leo lên xe.
- Ừm, dạo này trời không mưa nhỉ, nhưng nắng cũng chẳng nhiều, vậy mà em lại bị cảm nắng mất rồi.
- Cảm nắng gì cơ. – Phan ngạc nhiên.
- Là em đang bị say nắng cậu bạn mới chuyển đến lớp bên cạnh, giờ đang học thêm chung lớp học anh văn với em ấy.
Thế là nó kể với Phan nghe về cậu bạn ấy, rồi nó chốt lại câu cuối:
- Anh, ca này khó, anh tư vấn giúp em nha.
Phan không biết nói sao với nó, chỉ ừ ờ gật đầu cho qua chuyện, nhưng không quên nhắc nó năm cuối rồi, phải đưa việc học lên hàng đầu. Nó chỉ tủm tỉm cười. Những tia nắng yếu ớt len lỏi qua các tán lá cây rọi lên khuôn mặt tươi rói của nó, nhưng Phan lại chẳng vui như nó tí nào, một chút gì đó nơi anh thật gượng gạo, một chút gì đó giấu giếm và một chút gì đó thật tiếc nuối.
***
Minh cũng giỏi tiếng anh vô cùng, chỉ có điều, vì cái giọng đặc trưng của xứ Huế nên cậu phát âm không được tốt lắm. Vậy là nó phải kèm cho cậu trong việc luyện nói, nhưng bù lại, nó được cậu bày cho phần ngữ pháp khá nhiều. Rồi nó nghĩ, cứ mãi như vậy, với sự cuốn hút vốn có của loài Bọ Cạp, nó tự tin rằng nhất định Minh cũng sẽ phải đổ đốn vì nó.
2 tuần nữa trôi qua suôn sẻ, đôi lúc nó nhờ Phan bày cho vài chiêu nhỏ để gây ấn tượng với Minh nhưng năn nỉ ỉ ôi mãi mới được Phan đưa cho vài cách. Nào là: Trước giờ học vờ mua 2 ổ bánh mì nhưng ăn không hết nên nhường cho đối phương 1 ổ. Rồi là: Trong giờ học thỉnh thoảng vờ làm rớt bút rồi nhờ đối phương nhặt hộ, hay ngô nghê hỏi đối phương rằng: " Cô mới nói gì ấy nhỉ, cậu giảng lại giúp tớ được không ?".
***
Vậy là còn 2 tuần nữa là đến sinh nhật nhỏ, Phan luôn tự thắc mắc rằng, sao con nhỏ này không sinh vào mùa nào khác mà cứ phải trúng vào cái mùa đông lạnh lẽo khắc nghiệt này nhỉ. Để rồi trong lúc người ta thảnh thơi ngồi yên 1 chỗ giữ ấm cơ thể thì Phan lại phải lọ mọ đi chợ tìm mua bằng được món quà ưng ý cho nhỏ. Đã vậy, nhỏ còn sinh trúng vào cái ngày 21 – ngày cuối cùng của cung Bọ Cạp làm chi để rồi thừa hưởng cái tính bướng bỉnh đặc trưng của cung đó. Nhưng công nhận cung Bọ Cạp có sức hút mạnh thật, nó làm anh mê mẩn nó mất rồi. Một thằng con trai mới lớn, lang thang mãi trong chợ cuối cùng cũng tìm được một thứ cực kì hợp ý: chiếc ba lô nhỏ xinh có in hình nữ thần Bọ Cạp màu tím – đúng với gu sở thích của nó. Xong việc, tới giờ nhỏ tan trường, anh phóng vội chiếc cup xanh dương đến trường để đón nó về.
- Anh, tuần này có điềm gở rồi, tử vi bảo em tuần này cung Bọ Cạp sẽ gặp một vài rắc rối nhỏ vào ngày cuối tuần. – Nó ủ rũ.
- Xì, vớ vẩn, thôi lên xe anh chở về.
- À với lại là ... - Nó ngập ngừng chốc lát – Tử vi còn nói tuần này cung xung khắc với em là cung Ma Kết ấy.
Phan im lặng một chốc, rồi anh khẽ hỏi:
- Ừm, vậy thì sao.
-Tuần sau anh đừng qua chở em nữa nha, em tự đi học được rồi mà, không muộn đâu, em hứa !!!
***
Vậy là mỗi sáng không còn tiếng Phan réo nó inh ỏi qua điện thoại nữa. Thay vào đó là ngày ngày nó chăm chỉ dậy sớm, phóng chiếc xe đạp nhật màu tím biếc qua nhà Minh rủ cậu đi học. Vài lần đi mua đồ ăn sáng trong phố, Phan cũng thấy nó với cậu bạn nào đấy đang đạp xe đi học chung, vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Phan cũng chỉ biết lặng lẽ nhìn thôi, biết sao được, vì anh chỉ là một Ma Kết kín đáo và chẳng bao giờ dám bộc lộ cảm xúc nội tâm thật của chính mình.
Trước sinh nhật nó 3 ngày, mới sáng sớm, mẹ nó đã điện thoại cho Phan rồi hỏi tứ tung lên cả. Hôm qua không biết con bé bị gì mà đi học về chẳng chịu ăn cơm, cứ ở mãi trong phòng đến giờ, mẹ nó gọi mãi cũng không ra, vậy là cô đành phải viết đơn xin nghỉ cho nó rồi điện Phan nhờ vả cậu qua trông giùm con bé. Thế là Phan liền tức tốc phóng chiếc cup xanh quen thuộc đến ngay nhà nó.
Cộc cộc cộc. – Phan gõ cửa phòng nó.
Im lặng...
- Anh nè, mở cửa cho anh coi. – Phan nói lớn.
Vẫn im lặng...
- Nè, mở cửa cho anh đi, sang tuần mới rồi, không còn xung khắc với Ma Kết nữa đâu mà.
Có tiếng dép đi lạch bạch trong phòng, rồi cánh cửa mở ra, trước mặt Phan là một con nhỏ trông thật thảm hại, đầu tóc rối bời, mắt lờ đờ như mất ngủ, chẳng còn vẻ gì tươi tỉnh của nhỏ Bọ Cạp ngố khi trước nữa.
- Sao anh biết em nghỉ học mà đến đây hay dzả ? – Nó nói giọng hơi lạc.
- Ờ, tại hôm nay anh rảnh rỗi nên tra tử vi thử, thấy có nói đầu tuần cung Bọ Cạp bị xuống tinh thần, cần có người an ủi nên anh qua xem thử. Ai dè đúng thật. – Phan giả vờ.
- Ủa vậy hã, mà em cũng chưa kịp coi nữa.
- Ừm, có chuyện gì kể anh nghe.
Nó đưa đôi mắt buồn rầu nhìn về phía ô cửa sổ:
- Cậu ấy nói thích em, vậy mà mấy ngày sau em phát hiện ra là cậu ấy cũng nói câu đó với nhỏ Hoa bạn em. Cậu ấy giải thích nhưng em không tin, tụi em cứ cãi nhau hoài. Thì ra là cung Cự Giải cũng có cái tật là hay lăng nhăng nữa, Bọ Cạp thì lại hay ghen, vậy mà cứ nói Bọ Cạp hợp với Cự Giải, không đúng tí nào.
Giờ thì Phan cũng hiểu ra chuyện, anh bỗng bật cười rồi cốc lên trán nó một cái.
- Thế anh hỏi nhá, ba em cung gì ?
- Sư Tử
- Mẹ em cung gì ?
- .... Song Ngư
- Đó thấy chưa, ba má em đâu có hợp cung nhau, vậy mà vẫn sống với nhau hạnh phúc rồi sinh được một đứa Bọ Cạp ngố như em đó thôi.
- Ờ ha. – Nó trố mắt như mới phát hiện ra được điều gì.
- Hôm nay dám nghỉ học là hư á, năm cuối rồi, lo học đi. Giờ dậy sửa soạn lại cho đẹp đẽ tí nè, mặt xấu kinh khủng, mất hết vẻ quyến rũ của Bọ Cạp thường ngày !!! – Phan chau mày.
- Xì, em biết rồi mà. – Vậy là nó đã tươi tỉnh trở lại.
- Ừm, thôi anh có việc nên về luôn ha.
Nó gật đầu. Thế là Phan đứng dậy đi về. Nhưng toan bước ra khỏi phòng thì anh lại bị nó gọi với lại:
- Anh...
- Hã ???
- Mai lại sang chở Hy đi học nha !
- Ờ biết rồi.
***
Nắng vàng chiếu rực rỡ trên những lá cây còn vương đọng giọt sương sớm, chiếc ba lô nhỏ xinh in hình nữ hoàng Bọ Cạp màu tím biếc cùng với chiếc móc khóa mang kí tự cung Bọ Cạp chốc chốc lại khẽ xốc lên khi con xe cup màu xanh dương đang phóng qua vài ổ gà, ổ vịt. Nhỏ Hy ngồi sau cứ léo nhéo với Phan về bữa tiệc sinh nhật tối qua do nhà nhỏ làm mà không ngừng nghỉ. Rồi bất chợt nhỏ lại nói:
- Anh...
- Gì nữa ??? – Phan đáp.
- Tờ giấy hôm qua anh kẹp trong hộp quà ấy, em đọc rồi.
Phan bỗng đỏ mặt. Đúng là nhỏ Bọ Cạp, độc địa vừa thôi, đọc được thư tỏ tình của người ta thì biết thế là được rồi, có ai bắt nó phải trả lời ngay đâu mà lôi ra nói thẳng với Phan làm gì không biết.
- Ờ... ờ. – Phan không biết đáp lại gì nữa.
- Năm cuối rồi, em sẽ tập trung vào học, năm sau đậu được đại học rồi, anh em mình đi phượt một chuyến mừng ngày mình chính thức quen nhau luôn ha. – Nhỏ nói tỉnh bơ.
- Ơ, anh cứ tưởng em chỉ thích quen với Song Ngư hay Cự Giải thôi chứ.
- Xì, anh rõ lắm chuyện, cung gì chẳng được. Ráng đợi em hết năm sau ấy, anh mà quen với chị nào là biết tay em. Bọ Cạp hay ghen lắm đó nghe. !!!
Vậy đó, nhỏ mãi là nhỏ Bọ Cạp của Phan, một nhỏ Bọ Cạp đầy đáng yêu và quyến rũ trong lòng Ma Kết. Và người ta cũng hay nói, Ma Kết khá chung thủy trong tình cảm, nhỏ Bọ Cạp biết điều đó. Nhưng quan trọng hơn hết, nhỏ không còn phụ thuộc vào cung hoàng đạo nữa, vì nhỏ tin rằng, tình yêu chính là nơi xuất phát ở con tim của mỗi người. Mà thôi dẹp chuyện yêu đương đi, nhỏ còn phải học hành cho đàng hoàng để không uổng công người đang đợi nhỏ nữa chứ.

QUYÊN ĐI VÀ SỐNG CHO TỐT VÀO ...!


Giữa cái nắng chói chang không dứt của mùa hạ, cái vắng lặng xuyến xao của mùa vắng, với ngổn ngang mệt nhọc và hoang mang ấy, có khi nào bạn thấy bản thân mình thật chênh vênh.......

Có khi nào đứng trước guồng quay vội vã và mệt mỏi, đầy rẫy rủi ro và lừa lọc của cuộc sống, bạn muốn đi đến nơi nào đó, một mình, thật xa với những thân quen thường nhật, để trong những lần chênh chao vội vã, trong những phút ích kỉ nhỏ nhen, bản thân sẽ cảm thấy bớt đi phần nào đó chút thương tổn khi đặt niềm tin quá nhiều vào ai đó.

Vì đôi khi quá nhiều thương tổn... ta chỉ muốn đi đâu đó thật xa và viết lên 1 bản nhạc của chính bản thân mình, ấy là tự do.

Có khi nào bạn mở mắt ra, chẳng còn muốn thức dậy nữa, chỉ muốn nằm im, rong ruổi với những suy nghĩ vẩn vơ cả ngày.

Có khi nào bạn chán ghét mọi thứ xung quanh, cả những người bạn từng tin tưởng và quý trọng, giờ họ lạnh nhạt và bội bạc, họ bạc bẽo và ích kỉ biết nhường nào.

Có khi nào đứng trước nhiều công việc lo toan mệt nhọc, những khổ đau kéo dài liên miên, thay vì chia sẻ với người này người nọ, bạn âm thầm lặng lẽ một góc nào đó rồi khóc......

Có khi nào mà, xung quanh có rất nhiều bè bạn, khi bạn chênh chao và buồn tẻ, bạn cũng chẳng thể mở lời với bất cứ ai không.

Cuộc sống luôn luôn đa sắc và nhiều trạng thái, hãy luôn nhớ như vậy bạn nhé.

Ví như có thể bạn khổ đau chất chồng vì tình yêu, vì một ai đó đã nhanh chóng quên đi bạn và cặp bồ với 1 người khác, đừng buồn nữa, đừng tuyệt vọng nữa, bởi tình yêu không bao giờ có sai hoặc đúng, con người không bao giờ kiểm soát được mình có thể và không được yêu bất cứ ai.

Cũng giống như, có thể vào một ngày bạn bất chợt nhận ra bạn bè, cái đứa mà bạn luôn tin tưởng, bấy lâu nay nó sống vô cùng thực dụng, không chân thành với nhau, đừng buồn bạn nhé, chẳng ai có nghĩa vụ tốt với ai cả, còn nói trắng ra nếu là một người bạn đúng nghĩa bạn đã chẳng phải than phiền và hoang mang nhiều đến như vậy, quên đi và sống cho tốt vào.

Đừng bận tâm những ngày mệt nhọc, những người không đáng, cứ sải bước chân theo trái tim mình mách bảo, bạn nhé.

Con đường bạn sẽ đi, thẳng hay quanh co, dài hay ngắn, tất cả là do cách bạn nghĩ và đôi chân bạn bước, cũng giống như cuộc sống có lúc thăng, lúc trầm, lúc buồn vui, khi tuyệt vọng, đừng ngẩng cuộc đời nó không khuôn mặt đáng thương lên than trách cuộc đời này méo mó quá, ông trời chẳng cho mình cái này rồi cái nọ, hoặc vì người này người kia mà bạn ra nông nỗi này, thậm tệ đến như thế. Cuộc sống trong tay bạn, lí do bạn sống cũng chính trong suy nghĩ và hành động, đừng bao giờ đổ lỗi cho bất cứ thứ gì bạn nhé.

Có những ngày bạn muốn biến đi đâu đó thật xa, bỏ qua mọi thân quen thường nhật, bỏ xa gia đình, bạn bè và nhiều nhiều hơn thế nữa. Nhưng..........Tôi chắc chắn rằng rồi những mường tượng tuyệt vời của bạn có thể đang diễn ra theo đúng nghĩa của nó, nhưng rồi sao, bạn sẽ thấy mình lạc, rất nhanh và rất vội. Một khoảng không đa sắc và bạc bẽo, một không gian mới lạ và buồn tẻ, mọi thứ dài và lê thê biết mấy khi không có những người thân yêu bên cạnh.

Bạn hãy cảm ơn những ngày buồn như thế, để chí ít ra bạn biết rằng trái tim mình, thật ra cũng mong manh và yếu đuối rất nhiều, và hãy cảm ơn những ngày chẳng ai bên cạnh, để bạn nhớ nhung và trân quý những người đã từng bên cạnh.

Con người, ai cũng ích kỉ, muốn ở đâu đó để cái tôi, tự do được quậy phá, thế nhưng rồi sao, sau những guồng quay vội vã, khi yếu mềm và mỏi mệt, bến đỗ thân quen vẫn là gia đình và bạn bè thân quen đấy thôi. Giá mà nhận ra nhanh hơn, thì có lẽ bạn đã đã trân trọng hơn, giá mà đơn giản hơn một chút, thì đã có thể cảm nhận những điều bình dị ấy, ngay bên cạnh mình chẳng đâu xa.

Ấy là khi bao tổn thương từ những người không đáng, từ những thứ xa xỉ mà bạn ao ước, khước từ hết đi.
Đừng vì những thứ không đâu xa vời vợi mà bỏ quên hạnh phúc thật sự là những điều giản đơn đang ngay sát cạnh mình, bạn nhé.

NÀY... CÁC CÔ GÁI CHÀNG TRAI, SỐNG CHẬM LẠI MỘT CHÚT ĐI ...!

Bạn có phải là người tối ngày khóa mình trong bốn bức tường, gặm nhấm buồn khổ và giết thời gian một cách vô nghĩa bên chiếc điện thoại hằng tiếng, hằng giờ, chỉ để, chỉ để theo dõi đều đặn từng tập phim, đọc vài tập truyện, chơi đến nóng máy vài ba trò điện tử, đắm mình mơ mộng kiếm tìm vài cái áo, đôi giày hợp mốt, nói chuyện tán gẫu than phiền đủ thứ với dăm ba người bạn, lặng người thả hồn lướt facebook nhiều giờ dài lâu?

Bạn có phải là người tối ngày lên lịch ra ngoài gặp gỡ, xem phim, ăn uống bên bè bạn? Dắt xe lang thang dưới lòng thành phố rong ruổi nhiều giờ rồi trở về? Buồn khổ đôi khi cất giấu, đội khi hằn học vô cớ với vài người xung quanh, hiếm hoi thì mang tâm sự cho vài đứa bạn chí cốt, khóa tim mình và giữ khoảng cách vô hình với những người yêu thương kề cận?



Bạn đã từng có những ngày rời khỏi nhà, số lần chạm mặt bố mẹ chưa đếm đủ bàn tay, chỉ biết là đi rồi trở về, khoảng cách nối dài khoảng cách khi sự gặp gỡ giữa con trẻ trong nhà và bố mẹ chỉ còn là bản năng và thói quen?
Vẫn biết tuổi trẻ được quyền vùng vẫy nhưng chẳng có nghĩa là được thỏa mình vô tâm.

Cuộc vui tàn, niềm vui chóng vánh bỗng trở về cát bui phù du. Thời gian vẫn trôi vô nghĩa, con người vẫn hằn học than trách cuộc đời, vẫn không thôi thắc mắc lẽ đời bất công? Mà chẳng bao giờ chịu nhận ra chính mình mới chính là người tối ngày guồng chạy theo những thứ vô nghĩa không tên, mù quáng xây đắp 2 từ ''thanh xuân'' đáng giá?

Niềm hạnh phúc nơi nào xa xôi? Nềm vui nơi nào tít tắp? Kim chỉ nam châm cuộc đời của mình là gì? Ai là người cần ở bên kề cận? Đâu là điều xứng đáng được đắp vun ấp ủ?

Chậm lại, chậm lại chút thôi. Lắng lòng mình rồi nhìn lại!

Một ngày không điện thoại, không rời nhà. Vào bếp nấu món mình thích, đọc cuốn sách đang còn dở dang nửa chừng, cùng mẹ xem một bộ phim, gạch những đầu dòng đầu tiên cho những dự định ấp ủ. Sáng mai thức giấc, mỉm cười vươn mình quyết tâm, từng chút cố gắng, từng chút nỗ lực, niềm vui nhỏ bé rót vào lòng những giọt chứa chan.

Bỗng nhận ra... Thanh xuân đích thực là vậy!

HAY ĐI TÌM CHÍNH MÌNH TRƯỚC KHI TÌM "AI ĐÓ"


Chúng ta tự nhủ mình cô đơn, rằng mình cần ai đó bầu bạn, rằng mình cũng muốn được yêu thương và trao đi yêu thương thật nhiều. Nhưng chúng ta quên mất việc đầu tiên và cũng là việc quan trọng nhất. Chúng ta đã tìm được chính mình chưa đã?
 
Sẽ không ai biết cách yêu thương một người nào khác khi mà họ chưa biết cả cách để yêu thương chính mình. Những người ấy chẳng phải vụng dại, chẳng phải vô tâm vô tình, chỉ là họ chưa học được cách đặt yêu thương đúng chỗ mà thôi. Và vậy đấy, chưa đặt được yêu thương nơi trái tim mình, sao có thể trao gửi yêu thương nơi trái tim người khác?
 
Sẽ không ai biết cách cảm thông và chia sẻ với một người nào khác khi mà họ chưa biết tự ủi an và chăm sóc chính mình. Đừng vì cuộc đời xô ngang dọc nhiều lớp sóng, tim chùng chình và nhói đau vì vấp ngã, đã vội quay lưng nước mắt ngắn dài, cảm thấy cuộc đời mình đang chán, mất cả niềm tin vào bản thân. Những người ấy thật tội, và cả thế giới dường như khép chặt cánh cửa với họ. Họ mông lung mong tìm được bàn tay ai đó chìa ra để cho họ nắm lấy, bám víu chút tuyệt vọng cút côi. Nhưng họ cũng cần phải biết, khi vấp ngã, kể cả khi có một ai đó chìa tay ra, thì bàn chân họ cũng cần vững tin bước tiếp.

Có nhiều người vội than thở thở than, trách than số phận hẩm hiu không có ai kiên nhẫn chờ đợi họ, cũng không có ai làm cho họ có cảm giác yên lòng. Họ chạy theo trào lưu, người khác buồn cũng khiến họ buồn, người khác cô đơn cũng khiến họ cảm thấy cô đơn. Họ chỉ vui một niềm vui thoáng chốc, rồi chóng buồn, chóng sợ hãi và tủi thân.
 
Đừng hỏi tại sao không có một ai đủ can trường và dũng cảm bước vào thế giới sống tẻ nhạt của bạn. Mà nên hỏi tại sao bạn vẫn còn chưa chịu bước ra khỏi cái bóng của mình? Sao bạn còn chưa chán ngấy cuộc sống tẻ nhạt ấy và bắt đầu một hành trình mới: Hành trình đi tìm ấm áp và yêu thương?
 
Đừng vội vã chạy theo những điều mà bạn cho là thiếu thốn. Phải đặt nền móng bởi những viên gạch đầu tiên, bằng chính đôi tay của bạn, tâm hồn bạn. Bằng yêu thương và dũng cảm, bằng cả sự tự tin và khát vọng sống vun đầy.
 
Có thể sẽ không sớm không muộn xuất hiện một “ai đó” dành riêng cho bạn. Nhưng bạn có biết không, chỉ khi tìm thấy chính mình, bạn mới có thể tự tin dang rộng vòng tay đón chờ yêu thương từ một “ai đó” khác